Tâm sự Lần đầu tiên làm “chuyện ấy”

  • Xin chào Khách !
    - Nếu đây là lần đầu tiên bạn đến với "Diễn đàn CHA MẸ NUÔI CON" hãy Đăng ký tài khoản.
    - Nếu đã có tài khoản bạn hãy Đăng nhập và tham gia giao lưu với các Cha mẹ trên Forum.
    - Bất kỳ hành vi SPAM nào bị phát hiện, BQT sẽ xóa ngay bài đăng và BAN tài khoản vĩnh viễn.
Lượt xem
3,646
Người ta thường nói “đàn bà hơn nhau ở tấm chồng” nhưng thực chất đàn bà hơn nhau ở bản lĩnh- bản lĩnh dám cầm lên thì cũng dám đặt xuống, dám yêu thì cũng dám bỏ. Phụ nữ hiện đại phải tự tin vào bản thân, không cần phải sống lệ thuộc người đàn ông nào hết nhé!
***
Lúc chị chia tay ông chồng cũ, chị cũng đau khổ vật vờ, cũng mất phương hướng chẳng biết tương lai phía trước thế nào nhưng chị biết mình phải nhất định giữ quyền nuôi con. Với chị đàn ông là vật ngoài thân, hư thì bỏ, tìm cái khác, còn con là trút máu trút thịt mà sinh thành, nên nhất quyết không được bỏ.
Lão chồng chị đúng kiểu đàn ông tệ bạc. Từ ngày li dị, tòa yêu cầu mỗi tháng phải chu cấp hai ba triệu nuôi con nhưng được 1, 2 tháng đầu rồi cũng lặn mất tăm. Người ta nói “Mất cha ăn cơm cá, mất mẹ ra đường lót lá mà nằm” cấm có sai. Có lần chị nghe bạn bè kể, hắn nói, con không có đứa đó thì kiếm người đẻ đứa khác, giữ làm gì. Đến máu mủ hắn còn dám buông ra như vậy thì vợ có nghĩa lý gì. Chị nghe xong cười khẩy, thứ như vậy, cầm tiền của nó xài, sợ dơ bàn tay, nên thôi cực khổ gì chị cũng tự nuôi con một mình.
Bố mẹ chị đau lòng khi thấy cảnh con gái làm mẹ đơn thân, khuyên can chị về nhà ở, có gì rau cháo nuôi nhau. Chị đắn đo hết mấy ngày, rồi lắc đầu, bố mẹ đã một đời đã khổ vì chị, giờ không lẽ nào lại tiếp tục khổ vì cháu. Nên thôi, chị sống được, bằng mọi giá cũng tự mình phải sống được.
Ngày nhỏ, nhà chị nghèo rớt mồng tơi lại đông con nên chị chẳng được đi học. Chỉ mới hết lớp mười một, bằng tốt nghiệp cũng không có, vừa 18, đôi mươi đã lấy chồng nên giờ tìm việc làm là một thử thách lớn với chị. Làm gì có ai muốn thuê một người không kiến thức, không bằng cấp lại còn tuổi tác muộn màng như chị.
Ngày ngày chị tìm kiếm việc làm. Sức khỏe yếu nên việc chân tay chắc làm không nổi mà việc văn phòng thì chẳng dám mơ. Chị ngồi nhìn cái đống yêu cầu của mấy công việc thường thường trên mạng, ngẫm sao mình không đủ làm cái nào hết, chị nản thật sự, nhiều lúc đêm về nằm ôm đứa con, nuốt nước mắt vào lòng.
Rồi may mắn, chị gặp được một người bạn giới thiệu cho một công việc ở http://bit.ly/review-lisahouse mà có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới. Vừa kiếm được tiền, lại có thời gian chăm con chứ, thời buổi này lấy đâu ra công việc ngon thế này. Chị sung sướng, cố gắng học hỏi thật nhanh và làm việc thật chăm chỉ. Chị ăn nói có duyên lại khôn ngoan, khéo léo nên ngay tháng đầu tiên lương đã sáu , bảy triệu một tháng.
Ngày đầu tiên cầm chính đồng tiền mình kiếm được trên tay, chị chảy nước mắt, rồi ngồi khóc tu tu như đứa trẻ. Cuối cùng, tự sức mình chị cũng kiếm được tiền để lo cho con, để nuôi con khôn lớn.
Chị hiểu rồi, đàn bà muốn hạnh phúc, trước hết phải là đàn bà tự lập và tự chủ… không cần lệ thuộc vào bất kỳ thằng đàn ông tệ bạc nào… chị hiểu rồi….