Chia sẻ Có phải con trẻ bây giờ quá chây lười và thụ động?

  • Xin chào Khách !
    - Nếu đây là lần đầu tiên bạn đến với "Diễn đàn CHA MẸ NUÔI CON" hãy Đăng ký tài khoản.
    - Nếu đã có tài khoản bạn hãy Đăng nhập và tham gia giao lưu với các Cha mẹ trên Forum.
    - Bất kỳ hành vi SPAM nào bị phát hiện, BQT sẽ xóa ngay bài đăng và BAN tài khoản vĩnh viễn.
Lượt xem
214
Con trẻ thường hay chây lười và thụ động nhưng một khi chúng thật sự yêu thích điều gì thì chúng sẽ nỗ lực hết sức, thậm chí chấp nhận cả thay đổi bản thân mình để đạt điều chúng muốn không khác gì người lớn vậy.

Các con tôi rời ghế nhà trường lâu rồi nên tôi đã quên mất kinh nghiệm này. Thời gian gần đây, cậu bé học lớp 6 đã gợi lại cho tôi về điều vô cùng quí giá và thú vị đó.

Lam là con thứ hai của cô bạn thân kém tôi vài tuổi. Giọng nói hớn hở, nụ cười tít mắt, vẻ tự nhiên và thân thiện khi nói chuyện của cậu làm cho tôi cảm thấy gần gũi, thân quen. Vì thế, cứ mỗi lần nói chuyện điện thoại với cô bạn vào buổi tối ở nhà, tôi thường hỏi thăm tình hình cậu bé hoặc tranh thủ nói với cậu vài câu.

Rồi có một buổi tối nọ, nhân rảnh rỗi, tôi gọi điện nói chuyện phiếm với cô bạn. Trước lúc chào tạm biệt, tôi có hỏi 1 câu về Lam như thường lệ thì bạn tôi nói rằng cậu đang cắm cúi ngồi học Sử cho ngày mai kiểm tra 1 tiết.

“Nhưng hình như có cái gì đó không ổn chị ạ. Em thấy nó thỉnh thoảng cứ đi đi lại lại trong phòng, vẻ mặt đăm chiêu”, bạn tôi nói thêm.

“Cho chị gặp nó 1 chút xem tình hình thế nào!”, tôi nói.

Tôi nghe thấy tiếng cô bạn gọi con vào.

“Cháu học sắp xong rồi ạ, nhưng ...” giọng Lam tự nhiên lí nhí.

“Nhưng sao cơ?”

“Nhưng ...”, lại mấy giây im lặng.

“Nhưng ... cháu chỉ sợ đến sáng mai kiểm tra lại … quên sạch … như mọi khi!”

Sau đó, bằng cái giọng nhỏ, ngắt quãng, Lam nói cho tôi biết đây là môn cậu yêu thích và phải đạt trên 9 phẩy để nhẩy lên được top 5 của lớp. Mẹ cậu ngày xưa đã từng giỏi như vậy.

Nhưng cậu đã bị hai điểm kém mất rồi. Lần đầu là điểm 6 - 15 phút. Cậu đã rất bất ngờ khi cô trả bài.

Lần tiếp theo, cậu giấu mẹ, quyết phục thù.

… 5 điểm!

Cậu không còn nhớ mình đã đi thế nào mà về được đến nhà và trưa đó cậu lặng lẽ cất nguyên khay đồ ăn mà mẹ cậu chuẩn bị sẵn cho cậu. Để không bị phát hiện, bữa cơm tối cậu đã phải cố tỏ vẻ bình thường nhưng ngồi ăn mà cậu không biết mình đang ăn món gì. Những ngày sau đó, nhiều lúc dù trên lớp hay ở nhà cậu thấy đầu óc căng thẳng và cậu bắt đầu nghi ngờ khả năng của chính mình.



“Bài này cháu ôn chắc chưa?”, tôi hỏi.

“Cháu chỉ sợ ...”.

Nghe tiếng mắc nghẹn của cậu bé, lưng tôi bất giác ngồi thẳng lên:

“Bác có cách làm cho cháu ngày mai không thể quên được. Cháu làm không?”

Sau vài giây im lặng, tôi nghe thấy giọng nói phấn chấn: “Làm! Cháu làm.”

Chúng tôi vào cuộc. Tôi hướng dẫn Lam từng việc một. Từ việc tìm ra những sự kiện quan trọng trong bài, dùng bút đánh dấu làm nổi bật chúng lên,… đến việc phải nghỉ - thư giãn đầu óc trong 15 phút; sau đó tự kiểm tra lại bài lần cuối.

Sau hồi lâu căn dặn, tôi để Lam làm việc một mình. Không biết liệu cậu bé có thật sự hiểu được và làm theo đúng những điều tôi nói không? Suy cho cùng, đây là sự thay đổi hoàn toàn cách học của cậu.



Gần 12h khuya, tôi gọi điện lại. Bạn tôi nói Lam đã học xong rồi, giục đi ngủ thì cậu nhất quyết phải nghỉ thêm 4 phút nữa mới kiểm tra lại lần cuối.

“Chưa bao giờ nó thức khuya đến thế, chị ạ. Bình thường 11h là chuẩn bị đi ngủ rồi. Nó còn nhỏ nên em không cho thức khuya. Thế mà bây giờ trông cu cậu vẫn tỉnh như sáo.”, mẹ cậu thông báo cho tôi.

“Um…, không biết nó có làm theo đúng các bước chị dặn không?” Tôi băn khoăn.

“Ban nãy, chờ nó học em cứ loanh quanh gần đó, ngó thấy tờ giấy trên bàn nó ghi chi chít và còn đánh số 1, 2, 3,… như một cái To-Do-List ấy.”

“Nhắn nó giúp chị: Bình tĩnh - Tự tin - Chiến thắng! Cứ nói thế là nó hiểu!”, tôi nhờ cô bạn trước khi tắt máy.



Hơn một tuần sau, vào một buổi tối, di động của tôi đổ chuông…

“Bác ơiii, cháu được 9 điểm rưỡi rồi! Cháu nhớ hết mọi thứ, nhớ hết mọi thứ luôn ý. Đến gần cuối, cháu ngoáy tít thò lò thế mà vẫn không kịp. Giá mà cháu viết nhanh tý nữa thì ăn 10 là cái chắc. Tiếc thế! Nhưng không sao, không sao... hì hìiii. Mấy đứa cứ quay lại nhìn cháu rồi cười cười, gật gật, lắc lắc… ”.

Tôi bật cười thành tiếng: “Nhóc con!”. Tôi cảm thấy một sự thay đổi lớn ở cậu bé. Tiếng cười giòn tan của cậu tràn vang khắp phòng tôi, chứa đựng sự sảng khoái, vui tươi và tràn đầy niềm tin.

Tôi đưa mắt nhìn qua ô cửa kính. Những chùm đèn xa xa phía Nam thành phố dường như sáng rực rỡ hơn, lộng lẫy hơn hẳn mọi khi!

Anh Mai
 

Bạn nên xem thêm

Nói chung cần phải tạo thích thú cho bé khi làm các công việc và gắn thêm trách nhiệm nữa